Bài mới

  • Mít tố nữ Long Khánh Từ hồi tui còn nhỏ xíu, tui đã nghe nói mít tố nữ là loại trái cây đặc sản của Long Khánh. Mít thì ở đâu cũng có, nhưng mít ...
    Được đăng 02:01, 31 thg 10, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Trị An - mùa Điên Điển Ở phương Nam một năm chỉ có 2 mùa mưa nắng. Cứ vào khoảng độ tháng 7 âm lịch là bắt đầu bước vào mùa mưa với những cơn mưa ...
    Được đăng 06:57, 11 thg 10, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Biên Hòa - Lung linh cầu ánh sao về đêm Khoác lên mình những bộ đèn led lung linh, rực rỡ với những sắc màu của ánh đèn về đêm. Cầu Hóa An 2 thuộc địa phận xã Hóa An ...
    Được đăng 06:56, 11 thg 10, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Về quê thấy cơm nguội 1.Về Long Khánh, đến nhà dì, thấy gần  nhà có bụi cây chi chít trái, màu trắng nõn, tròn tròn như viên bi nhỏ.Những chùm trái này là ...
    Được đăng 20:51, 29 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Mùa hoa Thành Ngạnh Đến Chiến khu D, tỉnh Đồng Nai vào những ngày tháng 5 rực lửa, hoa Thành Ngạnh nở sáng cả một cánh rừng. Khi những cơn mưa đầu mùa vừa ...
    Được đăng 21:08, 26 thg 5, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 46. Xem nội dung khác »


Mít tố nữ Long Khánh

đăng 02:01, 31 thg 10, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Từ hồi tui còn nhỏ xíu, tui đã nghe nói mít tố nữ là loại trái cây đặc sản của Long Khánh. Mít thì ở đâu cũng có, nhưng mít tố nữ hiếm hơn, ngon hơn (tất nhiên là mắc tiền hơn) và Long Khánh là nơi có mít tố nữ nhiều nhứt, ngon nhứt. Là con nít mà, nghe quê mình có loại trái cây như vậy là sướng rồi. Đâu cần biết có chính xác không (có muốn biết cũng... chả có cách nào để biết), chỉ cần sướng là đủ!




Mà mít tố nữ ngon thiệt. Thơm lừng! Đúng như người ta nói thơm như múi mít. Điều tuyệt vời nữa là khi xẻ trái mít tố nữ ra, chỉ cần nắm cái cùi giở lên là ta có một chùm múi mít, chớ không phải ngồi gở từng múi mít ra như mít thường. Đó cũng là lý do tại sao người ta xẻ chớ không chặt trái mít tố nữ.



Cho đến giờ đa số thông tin trên báo chí, trên mạng Internet cũng vẫn cho rằng Long Khánh là quê hương của mít tố nữ, tuy nhiên thời buổi thông tin nhiều như hiện nay (và tui thì già rồi chớ không còn con nít nữa) có lẽ cần đắn đo một chút khi xác định lại điều đó.


Long Khánh vẫn là nơi trồng nhiều mít tố nữ, nhưng bên cạnh đó còn có những nơi khác nổi tiếng không kém như mít tố nữ Lái Thiêu (Bình Dương), mít tố nữ Long Thành, Nhơn Trạch (2 nơi này đều thuộc Đồng Nai)...


Long Khánh có phải là quê hương của mít tố nữ không? 



Wikipedia giảng giải rất "bài bản": Bản địa của mít tố nữ là vùng Đông Nam Á từ bán đảo Mã Lai sang đến Papua New Guinea. Ừa, chấp nhận, nhưng riêng ở Việt Nam thì mít tố nữ phát xuất từ đâu?


Trong bài Mít tố nữ Phú Hội (viết năm 2006), anh Bùi Thuận có nêu như sau:


Ông Hai Dội (Nguyễn Văn Dội) năm nay 82 tuổi, cũng như ông Sáu Tịch (Huỳnh Văn Tịch), 77 tuổi, là những lão nông tri điền ở xóm Hố đều có vẻ tự hào cho biết: Không biết là mít tố nữ có từ bao giờ. Nhưng lớp già chúng tôi biết là ở đất Phú Hội này ngày xưa chỉ có một cây mít tố nữ của ông Ba Tròn trồng ở hố bà Đại. Cây mít này to đến mức hai người choàng tay ôm mới hết gốc. Đến mùa trái mọc chi chít, những đám rễ nổi trên mặt đất cũng có trái. Từ cây mít tổ này, người ta mới gây giống ra trồng cả làng Phú Hội rồi qua cả Long Tân, Phú Thạnh, đến Phước An, Phước Nguyên bên huyện Long Thành. Nghe đâu người ta còn gầy giống mít tố nữ ở đây xuống miền Tây và vùng đất mới Long Khánh.


Nếu theo thông tin này thì cây mít tổ ở Phú Hội, Nhơn Trạch chớ không phải Long Khánh!


Do đâu mà có tên Tố nữ?


Vẫn biết rằng rất nhiều câu chuyện kể về xuất xứ tên trái cây, tên đất... là do người đời chế ra chớ không phải xuất xứ thật sự của những cái tên ấy, nhưng đa số câu chuyện đều có ý vị khiến người ta thích thú và lưu truyền mãi. Tuy nhiên câu chuyện kể về xuất xứ của cây mít tố nữ sau đây không biết do ai bịa ra mà cực kỳ vô duyên và lãng nhách:


Tương truyền từ xa xưa có nàng trinh nữ mang tên Tố Nữ đem lòng yêu chàng trai nghèo tên gọi Tố Nam nhưng tình yêu của họ bị chia lìa đôi ngã. Vì quá đau buồn nàng Tố Nữ qua đời và nơi nàng trinh nữ nằm xuống mọc lên một loại trái cây lạ. Dân làng đem nhân giống và đặt tên là Mít Tố Nữ.


Một câu chuyện bịa rất nghèo nàn về ý tưởng và dĩ nhiên chẳng có cơ sở hợp lý nào, vậy mà chẳng hiểu sao các trang web cứ dẫn lại như là truyền thuyết hay lắm vậy!


Tui thì nghĩ đơn giản như vầy: so với các giống mít khác thì trái mít tố nữ nhỏ nhắn hơn, thơm hơn, tức là có nữ tính hơn, giống nàng thiếu nữ mơn mởn hơn, cho nên người dân đặt cho nó cái tên mỹ miều là Tố Nữ. Có vậy thôi, không có ai yêu ai, tình yêu chia lìa cái quái gì hết!


Phạm Hoài Nhân

Trị An - mùa Điên Điển

đăng 06:57, 11 thg 10, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Ở phương Nam một năm chỉ có 2 mùa mưa nắng. Cứ vào khoảng độ tháng 7 âm lịch là bắt đầu bước vào mùa mưa với những cơn mưa dai dẳng, nước lũ tràn về cũng là mùa bông Điên Điển khoe sắc. Xuất hiện đâu đó hình ảnh người phụ nữ chèo xuồng đi hái bông Điên Điển, đâu đó những rổ bông Điên Điển được bày bán vàng rực. 





Loài cây Điên Điển rất thích hợp mọc ở những nơi ven sông, hồ. Bông Điên Điển được xem như là món quà quý mà thiên nhiên ban tặng bởi đây là một thực phẩm “sạch” và giàu chất dinh dưỡng. Bông Điên Điển có thể chế biến được rất nhiều món ăn hương đồng gió nội như: Canh chua bông Điên Điển nấu với cá linh, bông Điên Điển làm gỏi hoặc xào với tép đồng, bông Điên Điển nhúng lẩu …



Ở Đồng Nai có một nơi mà khi mùa bông Điên Điển về cũng thi nhau trổ bông khoe sắc nhuộm một màu vàng rực, đó là hồ Trị An. Mùa này người dân Trị An chèo xuồng ven bờ hồ hái bông Điên Điển về để chế biến món ăn cho gia đình và đem ra chợ bán. 



Bông Điên Điển đã trở thành đặc sản trong các nhà hàng ở Biên Hòa nhờ việc bỏ mối loại rau này từ lòng hồ Trị An. Chèo thuyền quanh hồ hái một ít bông Điên Điển và thêm một ít tép hay cá ở hồ Trị An về chế biến và thưởng thức thì ngon không gì bằng.

Biên Hòa - Lung linh cầu ánh sao về đêm

đăng 06:56, 11 thg 10, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Khoác lên mình những bộ đèn led lung linh, rực rỡ với những sắc màu của ánh đèn về đêm. Cầu Hóa An 2 thuộc địa phận xã Hóa An được ví như “cầu ánh sao” Biên Hòa. 


Cầu Hóa An 2 được khởi công xây dựng vào năm 2010 đến năm 2014 được đưa vào hoạt động. Với chiều dài 1.306m được trang hoàng những ánh đèn led hiện đại, đủ sắc màu rực rỡ, chuyển màu liên tục đang là điểm đến vào những dịp cuối tuần, thu hút bạn trẻ và những người yêu mến vùng đất Biên Hòa đến chiêm ngưỡng và check – in những góc ảnh đẹp cùng gia đình và bạn bè. 


Hai bên thành cầu là hệ thống các đèn trang trí tạo sắc màu đẹp mắt với thiết kế hiệu ứng đèn chiếu sáng nhiều màu tạo một không gian cảnh quan ấn tượng, nhìn từ trên cao giống như vườn sao nối mặt trăng và mặt trời trong sự lung linh sắc màu của nước. Hai bên hông cầu ánh sáng bảy màu liên tục thay đổi tạo cho người nhìn có cảm giác như đang bước đi trên muôn ngàn những vì sao sáng giữa trời đêm. 


Thời khắc giao nhau giữa ngày và đêm là lúc Cầu Hóa An đẹp nhất với không gian được nhuộm vàng dưới ánh đèn đường. Nhìn từ khu vực Công viên Nguyễn Văn Trị, “cầu ánh sao” Hóa An mong manh như sợi chỉ, lúc xanh lúc hồng vắt trên mặt nước. 


Tuy không phải là một công trình quá bề thế nhưng sự tinh tế, hiện đại trong thiết kế đã làm cho cây cầu này trở thành điểm nhấn cảnh quan độc đáo cho TP. Biên Hòa. Nhìn từ xa, “cầu ánh sao” Hóa An như một dãy ngân hà uốn lượn trên sông Đồng Nai, tạo thành một khung cảnh vô cùng lãng mạn và lung linh. 

Thanh Xuân

Về quê thấy cơm nguội

đăng 20:51, 29 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

1.

Về Long Khánh, đến nhà dì, thấy gần  nhà có bụi cây chi chít trái, màu trắng nõn, tròn tròn như viên bi nhỏ.




Những chùm trái này là một hình ảnh rất quen thuộc thuở nào, hồi mấy mươi năm trước còn đi rẩy ở Long Khánh. Nhưng mà không nhớ nổi nó tên là trái gì.


Hỏi cô em gái, cô trả lời ngay: Trái cơm nguội. Nó mọc hoang, hồi nhỏ tụi em đi học thường hái ăn.


Cái tên cơm nguội nghe không quen, nó không gợi lại một cái tên đã từng nghe từ ngày xưa. Nhưng mà nghe ngộ ngộ, hay hay. Có lẽ vì hình dáng từng chùm trắng của trái, lại ăn được giống như cơm nguội. Ừ, thì ăn thử đây. Vui miệng thôi chớ không ngon. Chắc tại vậy mà hồi xưa mình chẳng quan tâm tới nó.



2.

Về nhà, search Google tìm cây cơm nguội. Ông Google cho kết quả hầu hết là "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" ở Hà Nội. Có thêm một vài loại cây cơm nguội khác nữa, nhưng không hề có cây cơm nguội dạng bụi và có trái nhỏ, tròn, màu trắng như cây này. Hay là cái tên cơm nguội do mấy đứa nhỏ nó tự chế ra?


May quá, dì nhắn qua Facebook, rằng: Cây đó ngày xưa trong rẩy nhiều lắm, bà ngoại kêu là cây nổ, trái nổ.


A! Đúng rồi! Cái tên trái nổ gợi lại đúng chỗ trong ký ức rồi, ngày xưa đúng là mình kêu nó là trái nổ!


Cũng cùng lúc, bạn nhắn tin cho biết trái ấy ở quê bạn gọi là trái nổ, và mách nước thêm rằng nó còn có tên là bỏng nổ. Lên Google tìm bỏng nổ là sẽ ra ngay.


Đúng vậy á, nếu tìm "trái nổ" Google sẽ cho ra kết quả là loại trái khác (sao mà có nhiều loại trái trùng tên quá ta ơi!), chưa kể cho kết quả là trái chất nổ. Còn nếu chỉ tìm nổ thì nó cho ra...Nguyễn Tử Quảng BPhone!


Và đây là thông tin về cây bỏng nổ trên Wikipedia:


Bỏng nổ (tên khoa học Flueggea virosa) hay còn gọi là Quả nổ trắng, Cơm nguội, Mác ten (tên tiếng Tày), Co cáng (tên tiếng Thái) là một loài thực vật có hoa thuộc họ Thầu dầu (Euphorbiaceae). Là loài cây bụi, cao 2-3 mét, mọc rải rác ở ven rừng. Ở Việt Nam nó có mặt tại các vùng rừng núi trên khắp cả nước. Cây có lá mỏng, nguyên, thường có hình bầu dục, đầu lá tù hoặc thuôn và gốc nhọn hình nêm, với lá kèm hình tam giác. Cành già màu nâu sẫm. Cây có hoa đơn tính khác gốc (cây đực và cây cái riêng biệt), với hoa đực mọc thành cụm nhiều hoa trong khi hoa cái mọc riêng lẻ hoặc thành cụm chỉ 2-3 cái. Quả nang hình cầu, màu trắng nhạt, có 3 mảnh vỏ, khi chín ăn được. Hạt hình 3 cạnh, màu đỏ nâu. Cây ra hoa từ tháng 6 tới tháng 8 và kết quả từ tháng 9 đến tháng 11. Vỏ thân, rễ cây có vị chát, có độc.


Hình trái nổ đây, đúng là nó, không sai:



Bổ sung thêm một hình chụp cái cây ở Long Khánh cho nó "toàn cảnh"



Như thông tin ở trên cho thấy, cây này còn có tên là cơm nguội. Vậy gọi tên là cơm nguội cũng đúng, chớ không phải tên tự chế ra.


3.

Qua Facebook, một người bạn khác nhắc bài thơ Bông cơm nguội của nhà thơ Mường Mán.


hái bông cơm nguội bên thềm cũ

nhớ thuở quế trầm chưa mất nhau

loài hoa anh tặng em ngày ấy

giờ hết nguội rồi, bỗng biết đau.


Bài thơ dạt dào cảm xúc. Nhưng đọc rồi ngẫm nghĩ...


Bông cơm nguội ở đây là cơm nguội nào ta? Không phải cây cơm nguội ở Hà Nội rồi, vì Mường Mán sáng tác bài này ở trong Nam, và nếu ở ngoài Bắc thì phải là hoa cơm nguội chớ không phải bông cơm nguội. Nhưng có phải cây cơm nguội nói nãy giờ không, hay lại là cây khác? Và nếu đúng là nó thì bông của nó ra sao mà anh tặng em (những hình trên chỉ có lá và trái, không có bông, và tui chẳng nhớ nổi xưa kia mình thấy bông cây nổ ra sao nữa)?


Thôi, bỏ qua. Đọc thơ cảm thấy hay là được rồi, giờ mà đi tra cứu xem cơm nguội gì, hoa ra sao nữa thì mệt quá!


Phạm Hoài Nhân

Mùa hoa Thành Ngạnh

đăng 21:08, 26 thg 5, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Đến Chiến khu D, tỉnh Đồng Nai vào những ngày tháng 5 rực lửa, hoa Thành Ngạnh nở sáng cả một cánh rừng. Khi những cơn mưa đầu mùa vừa tới cũng là mùa hoa Thành Ngạnh khoe sắc nơi này. Với cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp và trong lành, du khách sẽ được hoà mình với thiên nhiên, tạm xa những ồn ào tất bật nơi phố thị. Ngoài ra du khách còn có thể thong thả đạp xe đạp trên tuyến đường một bên là cây lớn một bên là hoa giấy đủ màu dài 20 km tuyệt đẹp dẫn vào Khu Bảo tồn thiên nhiên văn hoá Đồng Nai. 

Cùng ngắm những cánh hoa Thành Ngạnh chân phương khoe sắc nhé: 







Thu Trang

Tháng Tư, nhớ khổ qua rừng...

đăng 05:42, 11 thg 4, 2018 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 20:18, 11 thg 4, 2018 ]

Không phải nhớ khổ qua rứng vì tháng Tư mới "tới mùa" khổ qua rừng đâu, mà vì chuyện khác...


Tháng Tư 1975, toàn dân (miền Nam) đồng lòng... bị ghẻ ngứa! Thôi miễn bàn cái câu hỏi "Ai đem ghẻ ngứa sang sông/Để cho ghẻ ngứa xổ lồng nó bay" đi nghen, chỉ nhắc lại câu hỏi "Làm sao trị ghẻ ngứa?"


Thời đó, sau chiến thắng vẻ vang, miền Nam làm gì có thuốc men để trị ghẻ ngứa, mà có đi nữa cũng chẳng có tiền để mua. Ở Long Khánh, người lớn tuổi biểu người nhỏ vô rẫy, vô rừng hái lá khổ qua rừng về nấu nước tắm. Khổ qua rừng mọc hoang dại đầy trong rẩy, tha hồ mà hái lá. Kể ra cũng công hiệu lắm, ông bà ta tài thiệt! Kể lại chuyện hồi xưa rằng người ta đi hái cả bao lá khổ qua rừng, đem về tắm trị ghẻ để thấy rằng nó chả có giá trị gì ráo, chả ai thèm ăn cả trái lẫn đọt.


Lẩu khổ qua rừng. Ảnh Doanh nhân SG


Bây giờ thì khác! Khổ qua rừng đã thành món đặc sản có giá ở nhà hàng, là món chính đãi tiệc đám cưới. Ở Biên Hòa đã có đến 2 quán ăn mang tên Khổ qua rừng. (Đừng nghĩ khổ qua rừng là thứ mọc dại, là đồ bỏ nên món ăn này rẻ rề nghe. Lầm chết!).



Quán Khổ qua rừng ở Biên Hòa


Người ta dùng cả trái lẫn đọt khổ qua rừng để làm thức ăn. Trái thì có khổ qua dồn thịt (khác khổ qua thường nghen, vì trái khổ qua rừng có chút ét hà), khổ qua rừng làm chua ngọt,... Ngọn khổ qua rừng chỉ nhúng qua nước lẩu (chớ không phải nấu chung). Thường là lẩu cá thát lát hoặc sườn non. Cũng có khi người ta làm món ngọn khổ qua rừng xào tỏi.


Khổ qua rừng dồn thịt. Ảnh:Doanh nhân  SG


Khổ qua rừng chua ngọt. Ảnh: PHN


Đặc trưng của khổ qua rừng là vị đắng. Tuy nhiên ở các quán khổ qua rừng tại Biên Hòa, món này lại không đắng như mong muốn.  Có thể do nhà hàng đã cố ý chế biến cho giảm vị đắng đi để phù hợp khẩu vị đa số khách ăn thành phố. Cũng có thể là vì... không phải khổ qua rừng!


Ngọn (đọt) khổ qua để nhúng lẩu


Mới đây tui về ăn đám cưới ở Long Khánh, nhà hàng đãi món lẩu khổ qua rừng. Lẩu đọt khổ qua rừng ăn ở Long Khánh thì đúng điệu rồi, khỏi chê. Nhưng bạn tui (dân Long Khánh) nói: đây không phải khổ qua rừng đâu, khổ qua trồng đó! Ảnh cho biết là bây giờ khổ qua rừng có giá, dây mọc tự nhiên không còn đủ cung cấp nên người ta trồng trong vườn để dễ thu hoạch. Mà trồng trong vườn thì... có phun thuốc trừ sâu, thuốc tăng trưởng...


Khổ qua rừng trong một đám cưới ở Long Khánh. Ảnh: PHN


Hic, khổ qua rừng mà không mọc dại ở trong rừng thì sao kêu là... khổ qua rừng? Khổ qua rừng ở Long Khánh mà còn như vậy thì khổ qua rừng ở Biên Hòa, Sài Gòn sao ta?


Phạm Hoài Nhân

Bưng Mua

đăng 20:38, 11 thg 1, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

1.
Theo tự điển phương ngữ Nam bộ của Nam Chi Bùi Thanh Kiên, bưng là từ tiếng Khmer péang, có nghĩa là: Vùng đất trũng thấp, nước đọng nhưng không quá sâu. Nơi đây, có nhiều tôm cá và mọc lên những loại cây thấp như sậy, đế, đưng, năn, lác. Người ta phải phát sạch để trồng lúa.


Ngoài ra, người ta còn hiểu bưng như là vùng hoang vu, căn cứ kháng chiến (thí dụ như: đi vô bưng, bưng biền...).


Mua là tên một loại hoa màu tím, khá giống với hoa sim. Một người ít gặp 2 loại hoa này như tui thì khó phân biệt được, mặc dù cùng với hoa sim thì hoa mua cũng được nhắc đến trong rất nhiều bài thơ, bài hát. 


Ngược thuyền về với tuổi thơ 

Bến sông vẫn tím đôi bờ hoa mua 

"Hoa mua ai bán mà mua" 

Để tôi vớt lá tìm mùa thu xa?

(Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)


Hoa mua. Ảnh: Góc Quảng Trị


2.

Ở Đồng Nai có con đường mang tên Bưng Mua. Mới nghe qua thì tên đường này nhuốm mùi trần tục, nếu hiểu bưng  bưng bê  mua  mua bán. Nhưng không phải! Bưng  Mua trong tên này được hiểu theo nghĩa nêu ở trên. Đây là vùng đất thấp, có nhiều cây hoa mua, nên được gọi là Bưng Mua. Tên Bưng Mua trở nên mộc mạc và đáng mến biết chừng nào!


Đường Bưng Mua bắt đầu từ tỉnh lộ 768, chạy dài vào khu vực xã Thiện Tân, huyện Vĩnh Cửu. Anh Hà Duy Đức kể rằng đúng là ngày xưa khu vực này là vùng đất thấp có nhiều cây mua. Tên Bưng Mua không biết có từ bao giờ, nhưng chắc là do tên gọi quen thuộc của người dân từ xưa rồi trở thành địa danh hành chánh.


Tiếc thay, bây giờ nơi đây không còn cây mua nào hết, dù rằng vẫn tên là Bưng Mua.


3.

Chạy dọc theo con đường Bưng Mua, có thể thấy nhiều bảng "Bán đất" được cắm lên, nhiều chỗ đang được đổ đất, san nền. Không sớm thì muộn, nơi này sẽ trở thành khu dân cư đông đúc.



Nhưng ngay bây giờ, tới đây bạn vẫn thấy được nét yên ắng, hoang sơ và thanh bình. Không biết ai đã đặt tên cho khu vực này là Đà Lạt 2. Những con đường cong cong và dốc, với hàng cây xanh xanh như ngủ yên hai bên. Tiết trời se se lạnh. Thiên nhiên hiền hòa.


Ở cuối đường Bưng Mua là một quán cà phê màu tím, tím như hoa mua. Nơi ấy, bạn có thể ngồi trò chuyện hay thả hồn mình trong tĩnh lặng, ngắm những nhành lan, những cành hoa e ấp... Đó là quán cà phê Tím của nhà văn Nguyễn Một.




Phạm Hoài Nhân

Bình minh tuyệt đẹp ở làng chài trên sông Đồng Nai

đăng 03:35, 15 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Sông Đồng Nai được ví như bầu sữa mát lành nuôi sống những người dân khu vực miền Đông Nam Bộ. Trên con sông hình thành những cộng đồng cư dân sinh sống hòa thuận cùng nhau. 

Chúng tôi đến làng chài vào một buổi trưa hè nắng gắt. Cái nắng oi nồng khó chịu dễ khiến người ta cáu gắt, mệt mỏi. Nhóm vào một tiệm tạp hóa ven sông, hỏi chuyện anh chị chủ nhà và được đãi món cơm cá chốt với lẩu ngon tuyệt. 


Món chả được làm từ nhiều loại cá đánh bắt trên sông, hồ. Cá dai, không hề có vị bột, ngon tuyệt khi ăn cùng nước mắm ớt. 


Khu vực làng chài có chừng 100 hộ dân sinh sống từ mấy chục năm nay. Khung cảnh hoàng hôn nơi đây tạo nên một cảm giác thanh bình, dễ chịu. 


Ở làng chài, phương tiện di chuyển chính là thuyền. Gần đó vẫn có đường bộ phục vụ cho việc vận chuyển hàng hóa và đi lại. 


Buổi tối, chúng tôi được chiêu đãi những món ăn độc đáo như cả cá chiên giòn, cá kìm phơi khô trộn với xoài xắt mỏng, cá chép nguyên vảy chiên xù. Thêm chút bia tươi và khung cảnh miền sông nước càng tuyệt vời hơn nữa. 


5h hôm sau, anh Tài chủ nhà lấy chiếc ghe nhỏ đưa chúng tôi ra hòn đảo gần đó để ngắm bình minh. 


Những vệt màu tuyệt đẹp dần lộ diện ở cuối chân trời. 


Theo người dân nơi đây kể lại, hòn đảo trong ảnh được gọi là đảo ăn trộm. Trước đây đảo có người sinh sống, tối hay lẻn vào các làng chài để trộm đồ nên họ gọi như vậy. 


Mặt trời ngày càng nhô cao, khung cảnh thêm huyền bí và ma mị. 


Ngư dân trở về nhà sau một đêm dài đi đánh cá. Đây cũng là công việc chính mang lại thu nhập cho họ. 


Những chiếc lưới giăng ở sát hồ, hứa hẹn một ngày bội thu. 


Những dãy núi chập chùng phía sau càng làm cho cảnh bình minh vùng sông nước thêm phần tráng lệ, lãng mạn. 


Chiếc vó ủi trở về nhà sau một đêm dài đánh bắt. Vó ủi chủ yếu được dùng để đánh bắt cá cơm. 


Thành quả sau một đêm ủi vó của một ngư dân trong làng chài. Những con cá cơm được phân loại ra dùng làm thức ăn nuôi cá lớn, cá kìm, phơi khô chiên hay nướng đều rất ngon. 


Cá hoàng đế, con cá biểu tượng của lòng hồ Trị An, thịt chắc nịch, ngọt lừ. 


Con cá chép nặng vài kg. Ngư dân trở về nhà vào sáng sớm, tầm 7-8h sẽ có thương lái đến mua tận bến thuyền. 


Chừng này cá hoàng đế đủ cho một gia đình đủ cho bữa ăn, cuộc sống thường nhật. 


Cá lăng cũng được câu rất nhiều. Cá lăng nấu lẩu chua là ngon nhất. 


Những con cá tươi rói nhanh chóng được cân, bỏ vào thùng lạnh hoặc thùng nước, cấp đông tại chỗ và mang đi tiêu thụ. 


Con cá mè này nặng tới 13,5 kg, kỷ lục của phiên chợ cá sáng hôm đó. Người dân cho biết có lần câu được con nặng tới 20-30 kg. 


Ngay tại bến cá, những sạp hàng dã chiến được dựng lên nhanh chóng. Ngư dân bán cá có tiền, mua thịt, rau củ, các loại đồ cho bữa ăn gia đình ngay tại bến luôn. 


Thực phẩm, nhất là rau củ quả tươi ngon, được cung ứng từ tiểu thương từ khu chợ gần đó. 


Món ăn sáng phổ biến nhất với người dân làng chài là chuối nếp nướng, giá 5.000 đồng/cái, ăn một phần là no tới trưa. 


Nguyễn Hải Vinh

Suối Tre và những ngôi nhà hoang phế

đăng 04:38, 21 thg 3, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Đầu thế kỷ 20, người Pháp lập những đồn điền cao su ở Long Khánh. Các ông chủ đồn điền này cần có nơi nghỉ dưỡng và an vui cùng gia đình sau ngày làm việc. Thế là khu nghỉ dưỡng Suối Tre ra đời, nơi này cao, khí hậu dịu mát, lại có suối có đồi, gợi nên khung cảnh miền quê nước Pháp của họ. Họ xây nên những căn biệt thự nho nhỏ rải rác trong khu vực này, cạnh con suối, giữa bãi cỏ, bên hàng cây cổ thụ...


Nhiều năm trôi qua, người Pháp ra đi đã lâu, hiện giờ khu vực này do công ty Cao su Đồng Nai quản lý với tên gọi Trung tâm Văn hóa Suối Tre, có diện tích khoảng 70 ha (xin phân biệt với xã Suối Tre, là một xã thuộc Long Khánh, có diện tích đến 24,27 km², TT Văn hóa Suối Tre nằm trên địa bàn xã này).


Có khoảng 10 ngôi biệt thự do người Pháp để lại ở Suối Tre, trong đó khoảng phân nửa được sử dụng lại cho những mục đích khác nhau. Ngôi Nhà Truyền thống Công nhân Cao su Đồng Nai này là một thí dụ. 



Có những ngôi nhà được cải tạo, tu bổ nhưng rồi không được sử dụng và lại xuống cấp, thí dụ như các nhà nghỉ. Thật đáng tiếc, vì số du khách đến tham quan TT Văn hóa Suối Tre chẳng bao nhiêu và hầu như không có ai ở lại đêm nên các nhà nghỉ này trở nên vô dụng!


Số còn lại thì hoàn toàn hoang phế, nhất là các ngôi biệt thự ở xa khu trung tâm. Hãy cùng tui tham quan một vài căn trong số đó nhé.


Căn nhà mái ngói này có thiết kế giống như một nhà sàn, phía dưới trống không.



Hai cầu thang lên nhà lộ thiên ở bên ngoài.





Bên trong trống rỗng, vật dụng, cửa đều đã bị lấy và gỡ mất, trần thì sập.

;



Bồn tắm:



Từ trong những khung cửa trống nhìn ra, có những cảnh quan gợi nhiều suy tư.



Đàng xa kia là ngôi biệt thự cổ khác, cùng chung số phận điêu tàn như ngôi nhà này.



Ở một góc nhìn từ cửa sổ khác, cảnh thiên nhiên thật lãng mạn.




Từ nhà dưới nhìn sang bên là dãy nhà bếp, thiết kế của ngôi nhà này theo kiểu nhà bếp tách rời với ngôi nhà chính.



Nhà bếp cũng hoàn toàn hoang phế.




Đến giếng nước cũng bị... sạt lở, thành giếng thì còn.



Cách đấy không xa là ngôi nhà có thiết kế tương tự, và cũng hoang tàn.




Nhưng mức độ hoang phế vẫn còn ít hơn ngôi biệt thự này




Đây là ngôi biệt thự mà suốt một thời gian dài người ta đồn là... có ma!



Cũng khó trách Công ty Cao su Đồng Nai khi bỏ hoang phế các ngôi biệt thự này. Một số căn ở gần khu trung tâm đã được tu bổ lại nhưng chưa phát huy được công năng, huống chi các căn nhà này lại ở khá xa khu trung tâm, hầu như chả có du khách nào léo hánh tới (trừ một vài người tò mò tọc mạch, như tui). Về tính chất, tuy những ngôi nhà này có cổ nhưng cũng không phải đặc sắc lắm để tôn tạo thành di tích. Vì vậy ắt là không có khoản kinh phí nào được dành ra để tu bổ chúng đâu.


Vậy đó, chúng chỉ để chụp hình và viết blog thôi...


Phạm Hoài Nhân

Đom đóm bay quanh trên ao bèo xa

đăng 02:14, 15 thg 3, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Đom đóm bay quanh trên ao bèo xa

Khi bao người dìu dịu giấc nam kha

Mộng triền miên say sưa dưới mái vàng

Ánh trăng khuất chìm vào rặng tre cuối làng


Đó là bức tranh thôn quê thân thương qua lời ca trong bài Trăng về thôn dã. Đom đóm bay trên ao bèo, nó mộc mạc đơn sơ mà đẹp làm sao. Đối với những người giã từ thôn quê đã lâu để sống ở thành phố, quá quen với ánh đèn sân khấu rực rỡ thì hình ảnh này càng gợi nên một không gian - thời gian hiền hòa của một thuở êm đềm xa xưa.


Tui nghĩ rằng anh Hà Duy Thiện cũng có những suy nghĩ tương tự như thế khi đặt tên cho khu vườn của mình là Vườn Đom đóm. 



Nằm bên bờ sông Đồng Nai ở Cù lao Phố, khu vườn này được chủ nhân chắt chiu từng viên gạch lót đường, từng tấm ván tường nhà, từng bụi cây, bờ rạch... để nó là một khung cảnh miền quê thanh bình, yên ả - và phần nào đó phảng phất khung cảnh của một chuyện cổ tích. Nó không rạng rỡ như ánh đèn thành phố, nó không sang trọng như phố thị phù hoa, nó bình dị, mộc mạc như ánh lửa đom đóm lập lòe...



Ban đêm, nơi đây quả là có lập lòe đom đóm, nhưng kỳ thật bạn phải đến vào ban ngày để cảm nhận vẻ đẹp của từng gốc cây, ngọn cỏ, từng con thuyền lững lờ trên sông. Quên đi nhé dòng đời xao động, hãy tản bộ giữa con đường tĩnh mịch bóng cây, hay ngồi ở chòi cao trên cây bâng quơ nhìn dòng sông lờ lững...





Khu vườn ở đâu? Ở Hiệp Hòa (Cù lao Phố), bạn cứ lên Google Maps tìm Vườn đom đóm nhé!



Khu vườn đó là gì? Resort, quán cà phê sân vườn hay nhà hàng đồng quê? Không phải, chính chủ nhân của nó còn không biết nó là gì thì làm sao tui biết được! Cứ gọi nó là... Vườn Đom đóm.




À, bây giờ nhiều đôi bạn trẻ đến đó để chụp ảnh cưới vì khung cảnh nên thơ, lãng mạn của nó.


Bạn hỏi rằng đám cưới thì có liên quan gì đến đom đóm đâu? Ồ, có chứ bạn! Hãy cùng tui Rước tình về với quê hương nhé.


Đèn trăng treo tuốt trên cao 
Ánh sao như muôn ngọn nến 
Lập lòe đom đóm hoa đăng 
Rước dâu em đi vào làng...



Phạm Hoài Nhân

1-10 of 46

Comments