Bài mới

  • Mùa hoa Thành Ngạnh Đến Chiến khu D, tỉnh Đồng Nai vào những ngày tháng 5 rực lửa, hoa Thành Ngạnh nở sáng cả một cánh rừng. Khi những cơn mưa đầu mùa vừa ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Tháng Tư, nhớ khổ qua rừng... Không phải nhớ khổ qua rứng vì tháng Tư mới "tới mùa" khổ qua rừng đâu, mà vì chuyện khác...Tháng Tư 1975, toàn dân (miền Nam) đồng lòng... bị ...
    Được đăng 20:18, 11 thg 4, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Bưng Mua 1.Theo tự điển phương ngữ Nam bộ của Nam Chi Bùi Thanh Kiên, bưng là từ tiếng Khmer péang, có nghĩa là: Vùng đất trũng thấp, nước đọng nhưng ...
    Được đăng 20:38, 11 thg 1, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Bình minh tuyệt đẹp ở làng chài trên sông Đồng Nai Sông Đồng Nai được ví như bầu sữa mát lành nuôi sống những người dân khu vực miền Đông Nam Bộ. Trên con sông hình thành những cộng đồng cư ...
    Được đăng 03:35, 15 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Suối Tre và những ngôi nhà hoang phế Đầu thế kỷ 20, người Pháp lập những đồn điền cao su ở Long Khánh. Các ông chủ đồn điền này cần có nơi nghỉ dưỡng và an vui cùng ...
    Được đăng 04:38, 21 thg 3, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 42. Xem nội dung khác »


Mùa hoa Thành Ngạnh

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Đến Chiến khu D, tỉnh Đồng Nai vào những ngày tháng 5 rực lửa, hoa Thành Ngạnh nở sáng cả một cánh rừng. Khi những cơn mưa đầu mùa vừa tới cũng là mùa hoa Thành Ngạnh khoe sắc nơi này. Với cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp và trong lành, du khách sẽ được hoà mình với thiên nhiên, tạm xa những ồn ào tất bật nơi phố thị. Ngoài ra du khách còn có thể thong thả đạp xe đạp trên tuyến đường một bên là cây lớn một bên là hoa giấy đủ màu dài 20 km tuyệt đẹp dẫn vào Khu Bảo tồn thiên nhiên văn hoá Đồng Nai. 

Cùng ngắm những cánh hoa Thành Ngạnh chân phương khoe sắc nhé: 







Thu Trang

Tháng Tư, nhớ khổ qua rừng...

đăng 05:42, 11 thg 4, 2018 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 20:18, 11 thg 4, 2018 ]

Không phải nhớ khổ qua rứng vì tháng Tư mới "tới mùa" khổ qua rừng đâu, mà vì chuyện khác...


Tháng Tư 1975, toàn dân (miền Nam) đồng lòng... bị ghẻ ngứa! Thôi miễn bàn cái câu hỏi "Ai đem ghẻ ngứa sang sông/Để cho ghẻ ngứa xổ lồng nó bay" đi nghen, chỉ nhắc lại câu hỏi "Làm sao trị ghẻ ngứa?"


Thời đó, sau chiến thắng vẻ vang, miền Nam làm gì có thuốc men để trị ghẻ ngứa, mà có đi nữa cũng chẳng có tiền để mua. Ở Long Khánh, người lớn tuổi biểu người nhỏ vô rẫy, vô rừng hái lá khổ qua rừng về nấu nước tắm. Khổ qua rừng mọc hoang dại đầy trong rẩy, tha hồ mà hái lá. Kể ra cũng công hiệu lắm, ông bà ta tài thiệt! Kể lại chuyện hồi xưa rằng người ta đi hái cả bao lá khổ qua rừng, đem về tắm trị ghẻ để thấy rằng nó chả có giá trị gì ráo, chả ai thèm ăn cả trái lẫn đọt.


Lẩu khổ qua rừng. Ảnh Doanh nhân SG


Bây giờ thì khác! Khổ qua rừng đã thành món đặc sản có giá ở nhà hàng, là món chính đãi tiệc đám cưới. Ở Biên Hòa đã có đến 2 quán ăn mang tên Khổ qua rừng. (Đừng nghĩ khổ qua rừng là thứ mọc dại, là đồ bỏ nên món ăn này rẻ rề nghe. Lầm chết!).



Quán Khổ qua rừng ở Biên Hòa


Người ta dùng cả trái lẫn đọt khổ qua rừng để làm thức ăn. Trái thì có khổ qua dồn thịt (khác khổ qua thường nghen, vì trái khổ qua rừng có chút ét hà), khổ qua rừng làm chua ngọt,... Ngọn khổ qua rừng chỉ nhúng qua nước lẩu (chớ không phải nấu chung). Thường là lẩu cá thát lát hoặc sườn non. Cũng có khi người ta làm món ngọn khổ qua rừng xào tỏi.


Khổ qua rừng dồn thịt. Ảnh:Doanh nhân  SG


Khổ qua rừng chua ngọt. Ảnh: PHN


Đặc trưng của khổ qua rừng là vị đắng. Tuy nhiên ở các quán khổ qua rừng tại Biên Hòa, món này lại không đắng như mong muốn.  Có thể do nhà hàng đã cố ý chế biến cho giảm vị đắng đi để phù hợp khẩu vị đa số khách ăn thành phố. Cũng có thể là vì... không phải khổ qua rừng!


Ngọn (đọt) khổ qua để nhúng lẩu


Mới đây tui về ăn đám cưới ở Long Khánh, nhà hàng đãi món lẩu khổ qua rừng. Lẩu đọt khổ qua rừng ăn ở Long Khánh thì đúng điệu rồi, khỏi chê. Nhưng bạn tui (dân Long Khánh) nói: đây không phải khổ qua rừng đâu, khổ qua trồng đó! Ảnh cho biết là bây giờ khổ qua rừng có giá, dây mọc tự nhiên không còn đủ cung cấp nên người ta trồng trong vườn để dễ thu hoạch. Mà trồng trong vườn thì... có phun thuốc trừ sâu, thuốc tăng trưởng...


Khổ qua rừng trong một đám cưới ở Long Khánh. Ảnh: PHN


Hic, khổ qua rừng mà không mọc dại ở trong rừng thì sao kêu là... khổ qua rừng? Khổ qua rừng ở Long Khánh mà còn như vậy thì khổ qua rừng ở Biên Hòa, Sài Gòn sao ta?


Phạm Hoài Nhân

Bưng Mua

đăng 20:38, 11 thg 1, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

1.
Theo tự điển phương ngữ Nam bộ của Nam Chi Bùi Thanh Kiên, bưng là từ tiếng Khmer péang, có nghĩa là: Vùng đất trũng thấp, nước đọng nhưng không quá sâu. Nơi đây, có nhiều tôm cá và mọc lên những loại cây thấp như sậy, đế, đưng, năn, lác. Người ta phải phát sạch để trồng lúa.


Ngoài ra, người ta còn hiểu bưng như là vùng hoang vu, căn cứ kháng chiến (thí dụ như: đi vô bưng, bưng biền...).


Mua là tên một loại hoa màu tím, khá giống với hoa sim. Một người ít gặp 2 loại hoa này như tui thì khó phân biệt được, mặc dù cùng với hoa sim thì hoa mua cũng được nhắc đến trong rất nhiều bài thơ, bài hát. 


Ngược thuyền về với tuổi thơ 

Bến sông vẫn tím đôi bờ hoa mua 

"Hoa mua ai bán mà mua" 

Để tôi vớt lá tìm mùa thu xa?

(Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)


Hoa mua. Ảnh: Góc Quảng Trị


2.

Ở Đồng Nai có con đường mang tên Bưng Mua. Mới nghe qua thì tên đường này nhuốm mùi trần tục, nếu hiểu bưng  bưng bê  mua  mua bán. Nhưng không phải! Bưng  Mua trong tên này được hiểu theo nghĩa nêu ở trên. Đây là vùng đất thấp, có nhiều cây hoa mua, nên được gọi là Bưng Mua. Tên Bưng Mua trở nên mộc mạc và đáng mến biết chừng nào!


Đường Bưng Mua bắt đầu từ tỉnh lộ 768, chạy dài vào khu vực xã Thiện Tân, huyện Vĩnh Cửu. Anh Hà Duy Đức kể rằng đúng là ngày xưa khu vực này là vùng đất thấp có nhiều cây mua. Tên Bưng Mua không biết có từ bao giờ, nhưng chắc là do tên gọi quen thuộc của người dân từ xưa rồi trở thành địa danh hành chánh.


Tiếc thay, bây giờ nơi đây không còn cây mua nào hết, dù rằng vẫn tên là Bưng Mua.


3.

Chạy dọc theo con đường Bưng Mua, có thể thấy nhiều bảng "Bán đất" được cắm lên, nhiều chỗ đang được đổ đất, san nền. Không sớm thì muộn, nơi này sẽ trở thành khu dân cư đông đúc.



Nhưng ngay bây giờ, tới đây bạn vẫn thấy được nét yên ắng, hoang sơ và thanh bình. Không biết ai đã đặt tên cho khu vực này là Đà Lạt 2. Những con đường cong cong và dốc, với hàng cây xanh xanh như ngủ yên hai bên. Tiết trời se se lạnh. Thiên nhiên hiền hòa.


Ở cuối đường Bưng Mua là một quán cà phê màu tím, tím như hoa mua. Nơi ấy, bạn có thể ngồi trò chuyện hay thả hồn mình trong tĩnh lặng, ngắm những nhành lan, những cành hoa e ấp... Đó là quán cà phê Tím của nhà văn Nguyễn Một.




Phạm Hoài Nhân

Bình minh tuyệt đẹp ở làng chài trên sông Đồng Nai

đăng 03:35, 15 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Sông Đồng Nai được ví như bầu sữa mát lành nuôi sống những người dân khu vực miền Đông Nam Bộ. Trên con sông hình thành những cộng đồng cư dân sinh sống hòa thuận cùng nhau. 

Chúng tôi đến làng chài vào một buổi trưa hè nắng gắt. Cái nắng oi nồng khó chịu dễ khiến người ta cáu gắt, mệt mỏi. Nhóm vào một tiệm tạp hóa ven sông, hỏi chuyện anh chị chủ nhà và được đãi món cơm cá chốt với lẩu ngon tuyệt. 


Món chả được làm từ nhiều loại cá đánh bắt trên sông, hồ. Cá dai, không hề có vị bột, ngon tuyệt khi ăn cùng nước mắm ớt. 


Khu vực làng chài có chừng 100 hộ dân sinh sống từ mấy chục năm nay. Khung cảnh hoàng hôn nơi đây tạo nên một cảm giác thanh bình, dễ chịu. 


Ở làng chài, phương tiện di chuyển chính là thuyền. Gần đó vẫn có đường bộ phục vụ cho việc vận chuyển hàng hóa và đi lại. 


Buổi tối, chúng tôi được chiêu đãi những món ăn độc đáo như cả cá chiên giòn, cá kìm phơi khô trộn với xoài xắt mỏng, cá chép nguyên vảy chiên xù. Thêm chút bia tươi và khung cảnh miền sông nước càng tuyệt vời hơn nữa. 


5h hôm sau, anh Tài chủ nhà lấy chiếc ghe nhỏ đưa chúng tôi ra hòn đảo gần đó để ngắm bình minh. 


Những vệt màu tuyệt đẹp dần lộ diện ở cuối chân trời. 


Theo người dân nơi đây kể lại, hòn đảo trong ảnh được gọi là đảo ăn trộm. Trước đây đảo có người sinh sống, tối hay lẻn vào các làng chài để trộm đồ nên họ gọi như vậy. 


Mặt trời ngày càng nhô cao, khung cảnh thêm huyền bí và ma mị. 


Ngư dân trở về nhà sau một đêm dài đi đánh cá. Đây cũng là công việc chính mang lại thu nhập cho họ. 


Những chiếc lưới giăng ở sát hồ, hứa hẹn một ngày bội thu. 


Những dãy núi chập chùng phía sau càng làm cho cảnh bình minh vùng sông nước thêm phần tráng lệ, lãng mạn. 


Chiếc vó ủi trở về nhà sau một đêm dài đánh bắt. Vó ủi chủ yếu được dùng để đánh bắt cá cơm. 


Thành quả sau một đêm ủi vó của một ngư dân trong làng chài. Những con cá cơm được phân loại ra dùng làm thức ăn nuôi cá lớn, cá kìm, phơi khô chiên hay nướng đều rất ngon. 


Cá hoàng đế, con cá biểu tượng của lòng hồ Trị An, thịt chắc nịch, ngọt lừ. 


Con cá chép nặng vài kg. Ngư dân trở về nhà vào sáng sớm, tầm 7-8h sẽ có thương lái đến mua tận bến thuyền. 


Chừng này cá hoàng đế đủ cho một gia đình đủ cho bữa ăn, cuộc sống thường nhật. 


Cá lăng cũng được câu rất nhiều. Cá lăng nấu lẩu chua là ngon nhất. 


Những con cá tươi rói nhanh chóng được cân, bỏ vào thùng lạnh hoặc thùng nước, cấp đông tại chỗ và mang đi tiêu thụ. 


Con cá mè này nặng tới 13,5 kg, kỷ lục của phiên chợ cá sáng hôm đó. Người dân cho biết có lần câu được con nặng tới 20-30 kg. 


Ngay tại bến cá, những sạp hàng dã chiến được dựng lên nhanh chóng. Ngư dân bán cá có tiền, mua thịt, rau củ, các loại đồ cho bữa ăn gia đình ngay tại bến luôn. 


Thực phẩm, nhất là rau củ quả tươi ngon, được cung ứng từ tiểu thương từ khu chợ gần đó. 


Món ăn sáng phổ biến nhất với người dân làng chài là chuối nếp nướng, giá 5.000 đồng/cái, ăn một phần là no tới trưa. 


Nguyễn Hải Vinh

Suối Tre và những ngôi nhà hoang phế

đăng 04:38, 21 thg 3, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Đầu thế kỷ 20, người Pháp lập những đồn điền cao su ở Long Khánh. Các ông chủ đồn điền này cần có nơi nghỉ dưỡng và an vui cùng gia đình sau ngày làm việc. Thế là khu nghỉ dưỡng Suối Tre ra đời, nơi này cao, khí hậu dịu mát, lại có suối có đồi, gợi nên khung cảnh miền quê nước Pháp của họ. Họ xây nên những căn biệt thự nho nhỏ rải rác trong khu vực này, cạnh con suối, giữa bãi cỏ, bên hàng cây cổ thụ...


Nhiều năm trôi qua, người Pháp ra đi đã lâu, hiện giờ khu vực này do công ty Cao su Đồng Nai quản lý với tên gọi Trung tâm Văn hóa Suối Tre, có diện tích khoảng 70 ha (xin phân biệt với xã Suối Tre, là một xã thuộc Long Khánh, có diện tích đến 24,27 km², TT Văn hóa Suối Tre nằm trên địa bàn xã này).


Có khoảng 10 ngôi biệt thự do người Pháp để lại ở Suối Tre, trong đó khoảng phân nửa được sử dụng lại cho những mục đích khác nhau. Ngôi Nhà Truyền thống Công nhân Cao su Đồng Nai này là một thí dụ. 



Có những ngôi nhà được cải tạo, tu bổ nhưng rồi không được sử dụng và lại xuống cấp, thí dụ như các nhà nghỉ. Thật đáng tiếc, vì số du khách đến tham quan TT Văn hóa Suối Tre chẳng bao nhiêu và hầu như không có ai ở lại đêm nên các nhà nghỉ này trở nên vô dụng!


Số còn lại thì hoàn toàn hoang phế, nhất là các ngôi biệt thự ở xa khu trung tâm. Hãy cùng tui tham quan một vài căn trong số đó nhé.


Căn nhà mái ngói này có thiết kế giống như một nhà sàn, phía dưới trống không.



Hai cầu thang lên nhà lộ thiên ở bên ngoài.





Bên trong trống rỗng, vật dụng, cửa đều đã bị lấy và gỡ mất, trần thì sập.

;



Bồn tắm:



Từ trong những khung cửa trống nhìn ra, có những cảnh quan gợi nhiều suy tư.



Đàng xa kia là ngôi biệt thự cổ khác, cùng chung số phận điêu tàn như ngôi nhà này.



Ở một góc nhìn từ cửa sổ khác, cảnh thiên nhiên thật lãng mạn.




Từ nhà dưới nhìn sang bên là dãy nhà bếp, thiết kế của ngôi nhà này theo kiểu nhà bếp tách rời với ngôi nhà chính.



Nhà bếp cũng hoàn toàn hoang phế.




Đến giếng nước cũng bị... sạt lở, thành giếng thì còn.



Cách đấy không xa là ngôi nhà có thiết kế tương tự, và cũng hoang tàn.




Nhưng mức độ hoang phế vẫn còn ít hơn ngôi biệt thự này




Đây là ngôi biệt thự mà suốt một thời gian dài người ta đồn là... có ma!



Cũng khó trách Công ty Cao su Đồng Nai khi bỏ hoang phế các ngôi biệt thự này. Một số căn ở gần khu trung tâm đã được tu bổ lại nhưng chưa phát huy được công năng, huống chi các căn nhà này lại ở khá xa khu trung tâm, hầu như chả có du khách nào léo hánh tới (trừ một vài người tò mò tọc mạch, như tui). Về tính chất, tuy những ngôi nhà này có cổ nhưng cũng không phải đặc sắc lắm để tôn tạo thành di tích. Vì vậy ắt là không có khoản kinh phí nào được dành ra để tu bổ chúng đâu.


Vậy đó, chúng chỉ để chụp hình và viết blog thôi...


Phạm Hoài Nhân

Đom đóm bay quanh trên ao bèo xa

đăng 02:14, 15 thg 3, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Đom đóm bay quanh trên ao bèo xa

Khi bao người dìu dịu giấc nam kha

Mộng triền miên say sưa dưới mái vàng

Ánh trăng khuất chìm vào rặng tre cuối làng


Đó là bức tranh thôn quê thân thương qua lời ca trong bài Trăng về thôn dã. Đom đóm bay trên ao bèo, nó mộc mạc đơn sơ mà đẹp làm sao. Đối với những người giã từ thôn quê đã lâu để sống ở thành phố, quá quen với ánh đèn sân khấu rực rỡ thì hình ảnh này càng gợi nên một không gian - thời gian hiền hòa của một thuở êm đềm xa xưa.


Tui nghĩ rằng anh Hà Duy Thiện cũng có những suy nghĩ tương tự như thế khi đặt tên cho khu vườn của mình là Vườn Đom đóm. 



Nằm bên bờ sông Đồng Nai ở Cù lao Phố, khu vườn này được chủ nhân chắt chiu từng viên gạch lót đường, từng tấm ván tường nhà, từng bụi cây, bờ rạch... để nó là một khung cảnh miền quê thanh bình, yên ả - và phần nào đó phảng phất khung cảnh của một chuyện cổ tích. Nó không rạng rỡ như ánh đèn thành phố, nó không sang trọng như phố thị phù hoa, nó bình dị, mộc mạc như ánh lửa đom đóm lập lòe...



Ban đêm, nơi đây quả là có lập lòe đom đóm, nhưng kỳ thật bạn phải đến vào ban ngày để cảm nhận vẻ đẹp của từng gốc cây, ngọn cỏ, từng con thuyền lững lờ trên sông. Quên đi nhé dòng đời xao động, hãy tản bộ giữa con đường tĩnh mịch bóng cây, hay ngồi ở chòi cao trên cây bâng quơ nhìn dòng sông lờ lững...





Khu vườn ở đâu? Ở Hiệp Hòa (Cù lao Phố), bạn cứ lên Google Maps tìm Vườn đom đóm nhé!



Khu vườn đó là gì? Resort, quán cà phê sân vườn hay nhà hàng đồng quê? Không phải, chính chủ nhân của nó còn không biết nó là gì thì làm sao tui biết được! Cứ gọi nó là... Vườn Đom đóm.




À, bây giờ nhiều đôi bạn trẻ đến đó để chụp ảnh cưới vì khung cảnh nên thơ, lãng mạn của nó.


Bạn hỏi rằng đám cưới thì có liên quan gì đến đom đóm đâu? Ồ, có chứ bạn! Hãy cùng tui Rước tình về với quê hương nhé.


Đèn trăng treo tuốt trên cao 
Ánh sao như muôn ngọn nến 
Lập lòe đom đóm hoa đăng 
Rước dâu em đi vào làng...



Phạm Hoài Nhân

Mùa bướm bay rợp trời ở Cát Tiên

đăng 17:49, 2 thg 7, 2016 bởi Pham Hoai Nhan

Giữa khung cảnh núi rừng tĩnh lặng, mát mẻ của ngày hè, hàng ngàn con bướm khoe sắc bay rợp trời mỗi lúc có người đi qua càng làm cho Vườn quốc gia Cát tiên trở nên thu hút.


Vườn quốc gia Cát tiên chỉ nằm cách TPHCM khoảng 150 km, trên địa bàn ba tỉnh Đồng Nai, Lâm Đồng và Bình Phước.


Hè là thời điểm tốt nhất để khám phá nơi đây, bởi bạn sẽ có cơ hội ghi lại khoảnh khắc đẹp của sắc bướm rừng. 


Khi ve bắt đầu râm ran, trên những con đường mòn trong rừng có nhiều đàn bướm tụ tập thành từng cụm nơi vũng nước, chỗ ẩm ướt,… tạo nên một sắc thái mới cho rừng già Cát Tiên. 


Bướm tập trung nhiều trên con đường mòn trong rừng, du khách nên tản bộ, đạp xe để ngắm và chụp hình. Nếu đi bằng xe jeep có thể yêu cầu bác tài dừng lại để tham quan. 


Những khu resort bên ngoài bìa rừng Cát Tiên cũng thu hút bướm không kém. Nếu có dịp lưu trú lại đây, bạn đừng bỏ qua giây phút được hòa mình vào thiên nhiên như thế này. 


Nhiều du khách cho biết họ rất thích thú khi ngắm và chụp ảnh với những đàn bướm đẹp lung linh. 


Trong ảnh là một nhóm bạn trẻ tranh thủ lúc dừng xe, ghi lại những giây phút đẹp mắt nhất bên đàn bướm. 


Nhẹ nhàng với tay là chúng ta có thể chạm vào cánh bướm mảnh mai. 


Xuân Lộc 

Biên Hòa với vua Quang Trung

đăng 04:44, 3 thg 4, 2016 bởi Pham Hoai Nhan

1.

Như nhiều người Việt Nam, vua Quang Trung là thần tượng của tui.


Tui tới Biên Hòa sống hơi muộn, khi đã 24 tuổi. Vô tư, chả nghĩ ngợi gì, khi trò chuyện với bạn bè là dân Biên Hòa cố cựu có những khi tôi tỏ lòng ngưỡng mộ vua Quang Trung, mặc nhiên cho rằng người ta cũng giống như mình. Ngạc nhiên thay, một lần, rồi nhiều lần, tôi có cảm giác rằng người Biên Hòa không yêu kính vua Quang Trung như mình. Thường thì họ không tỏ ra hào hứng ca ngợi vua Quang Trung như tui, chỉ lặng lẽ nghe thôi, cá biệt có một vài người đưa ra những lý lẽ để phản bác.


Dần dà, tìm hiểu lịch sử, tui lờ mờ đoán ra nguyên do. Đất Biên Hòa được lập nên là do các chúa Nguyễn. Thời Nguyễn Ánh bôn ba chinh chiến với nhà Tây Sơn thì Biên Hòa - Cù lao Phố là hậu phương vững chắc, là cơ sở kinh tài ủng hộ cho chúa Nguyễn. Từ đầu đến nửa cuối thế kỷ 18, Cù lao Phố ở Biên Hòa là trung tâm thương mại lớn nhất phương Nam. Thế nhưng năm 1776 và 1777 quân Tây Sơn đã tàn phá Cù lao Phố nhằm triệt hạ đầu mối cung ứng vật chất cho Nguyễn Ánh. Các thương gia người Hoa dắt díu nhau chạy về vùng Sài Gòn - Gia Định, lập nên Chợ Lớn. Cù lao Phố điêu tàn từ đó.


Dưới mắt các bậc tiền nhân ở Biên Hòa, quân Tây Sơn nói chung và Nguyễn Huệ nói riêng là giặc, là kẻ phá hoại sự ấm no sung túc của quê hương. Thế nên các bậc tiền nhân này và con cháu đời sau của họ không yêu quý vua Quang Trung.


Đó là cảm nhận và suy diễn cá nhân của tui thôi, có thể không đúng. Rất mong các bạn ở Biên Hòa lâu năm nêu thêm những kiến giải của mình.


2.

Có một điều vừa buồn cười vừa xấu hổ, đó là ở ngay Cù lao Phố có một nơi mang tên Đền thờ Nguyễn Huệ.



Điều khó hiểu (và trở thành buồn cười) là:

  • Dù vua Quang Trung là một bậc anh hùng đất Việt nhưng riêng đối với cù lao Phố ông không hề có công trạng gì, mà ngược lại chính quân Tây Sơn đã tàn phá cù lao Phố khiến mảnh đất Đại Phố này trở nên điêu tàn. Vì thế không có lý do gì để lập đền thờ Quang Trung nơi đây.
  • Thứ hai, nếu đã lập đền thờ sao không là đền thờ Quang Trung hoàng đế mà là đền thờ Nguyễn Huệ?

Điều xấu hổ chính là nguyên nhân của sự kiện trên:


Kiến trúc nêu trên thực chất là ngôi Đình Bình Tự ở cù lao Phố (không liên quan gì đến vua Quang Trung cả!). Sau 30/4/75, trong phong trào đập phá và cải tạo các công trình tín ngưỡng, đỉnh cao trí tuệ của các nhà làm văn hóa thuở ấy muốn phá bỏ ngôi đình. Muốn giữ lại thì phải đổi thành nơi thờ ai đó mà chính quyền cách mạng công nhận. Quang Trung Nguyễn Huệ, người anh hùng áo vải là một nhân vật như vậy. Thế là Đình Bình Tự biến thành Đền thờ Nguyễn Huệ, bất kể công năng đình và đền không giống nhau, bất kể lịch sử, bất kể lòng dân...


3.

Ngoài cái đền thờ không đúng chỗ nêu trên, hầu như ở Biên Hòa không có công trình, trường học gì mang tên Quang Trung hay Nguyễn Huệ cả (mới có trường Đại học Nguyễn Huệ, tức trường Sĩ quan Lục quân 2, nhưng tên này thực chất mới được đặt gần đây).


Còn đường phố, thì ở Biên Hòa có đường Quang Trung. Nhưng nếu ở các tỉnh thành khác, đường Quang Trung hay Nguyễn Huệ là các đại lộ lớn (như ở TPHCM có cả đường Nguyễn Huệ lẫn Quang Trung đều là những con đường lớn), thì đường Quang Trung ở Biên Hòa... không hơn gì một con hẻm!


Đầu đường Quang Trung, phía Cách mạng Tháng Tám


Đầu đường Quang Trung, phía Chợ Biên Hòa


Đường Quang Trung, Biên Hòa trên bản đồ.


Con đường này thực chất là 2 đoạn hẻm hình chữ L, nằm bên cạnh chợ Biên Hòa với bề rộng là 7 met, tổng chiều dài 2 đoạn vỏn vẹn 240 met! Thật là hẩm hiu cho vua Quang Trung quá!


Phạm Hoài Nhân

Chuyện một chiếc cầu đã gãy

đăng 02:10, 23 thg 3, 2016 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 08:29, 24 thg 3, 2016 ]

Người ta nói rằng ở Việt Nam có 3 chiếc cầu cổ có đặc điểm giống nhau. Đó là 3 chiếc cầu sắt và cùng theo phong cách thiết kế kết cấu sắt của kiến trúc sư Gustave Eiffel, giống như tháp Eiffel. Có chiếc cầu do chính công ty của Eiffel thiết kế, còn nếu không thì cũng theo phong cách ấy. Ba chiếc cầu ấy là: cầu Long Biên ở Hà Nội, cầu Tràng Tiền ở Huế và cầu Gành ở Biên Hòa.


Cầu Gành có khác một chút, ở chỗ nó thường được gọi tên cho cả 2 chiếc cầu (cùng kết cấu giống nhau, ở gần nhau). Đó là 2 chiếc cầu bắc qua Cù lao Phố. Chiếc cầu từ nội ô TP Biên Hòa bắc qua Cù lao là cầu Rạch Cát (ngắn hơn), chiếc cầu từ Cù lao qua Bửu Hòa, hướng về TPHCM là cầu Gành.


Cầu Gành. Ảnh: Phạm Hoài Nhân


Trưa 20/3/2016, cầu Gành đã bị một chiếc sà lan tông sập hai nhịp, sau hơn trăm năm soi bóng trên dòng Đồng Nai như một biểu tượng của Biên Hòa.


Chợt nhớ người anh em của nó, cầu Tràng Tiền, một ngày xa xưa đã từng bị gãy... Sự kiện buồn này đã được đưa vào một bài ca da diết


Một ngày vào thuở xa xưa trên đất thần kinh 
Người bỏ công lao xây chiếc cầu xinh 
Cầu đưa lối cho dân nối liền cuộc đời 
Khắp cố đô dân lành an vui ca thành điệu Nam Bình


và rồi


Cầu thân ái đêm nay gãy một nhịp rồi 
Nón lá sầu khóc điệu Nam Ai tiếc thương lời vắn dài


Cầu Gành trưa 20/3/2016. Ảnh: Lê Huy Trung trên Tuổi trẻ online


Thôi đành mượn bài hát cũ và điệu Nam Ai, Nam Bình của xứ cố đô để tiếc thương cho một chiếc cầu đã gãy:


Một ngày vào thuở xa xưa trên đất Đồng Nai 
Người bỏ công lao xây chiếc cầu xinh
Cầu đưa lối cho dân nối liền cuộc đời
Khắp Biên Hòa dân lành an vui ca thành điệu Nam Bình


Cầu thân ái trưa nay gãy hai nhịp rồi 

Nón lá sầu khóc điệu Nam Ai tiếc thương lời vắn dài

...


Phạm Hoài Nhân

Ga Bảo Chánh

đăng 23:49, 29 thg 1, 2016 bởi Pham Hoai Nhan

Bảo Chánh là một ấp thuộc xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Ở ấp này có một ga xe lửa nhỏ thuộc tuyến đường sắt Bắc - Nam: ga Bảo Chánh.


Ga Bảo Chánh. Ảnh: Đường sắt Việt Nam


Tôi sinh ra và lớn lên ở thị xã Long Khánh, cách Bảo Chánh - theo đường bộ lẫn đường sắt - chỉ khoảng 10 km, thế nhưng chưa bao giờ có dịp tới đây và cũng không hình dung được vùng đất này như thế nào.


Cái tên Bảo Chánh được ghi nhớ trong đầu tôi vì xưa kia trong nhiều năm liền dì tôi - lúc ấy là một cô giáo trẻ - đi dạy ở đó. Mỗi tuần dì lại ra ga Bảo Chánh lên xe lửa về Long Khánh, về tại nhà tôi. Và như thế, Bảo Chánh được hiện lên như điều gì đó thân thuộc dù tôi chưa một lần đến đó.


Một điều thú vị là trong cổ nhạc có một dây đàn mang tên dây đàn Bảo Chánh. Chuyện kể rằng trong một buổi tối nọ tại ga xe lửa Bảo Chánh, nhạc sĩ Văn Còn ngồi buồn ôm đàn so dây nắn phím (cây ghi-ta phím lõm dùng cho cổ nhạc), dây đàn bị lạc, bỗng bất chợt nghe được tiếng đàn rất hay, ông vô tình khám phá ra tiếng đàn lạ, và từ đó bắt đầu hoàn chỉnh chữ đàn và đặt tên là “dây Bảo Chánh”. Sau này, soạn giả Viễn Châu đề nghị đổi tên thành dây Ngân Giang. Dây đàn này hiện vẫn còn dùng và mang cả 2 tên dây Bảo Chánh hoặc dây Ngân Giang.


Hiện giờ tên ấp Bảo Chánh không tồn tại nữa, nơi ấy đã được đổi tên thành ấp Thọ Chánh, vẫn thuộc xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc. Dì tôi đã thôi dạy và cô giáo trẻ năm xưa đã thành... bà ngoại từ rất lâu. Thế nhưng tên ga vẫn là Bảo Chánh  dây đàn Bảo Chánh (dù đã được đặt tên mới là Ngân Giang) vẫn còn vang vọng.


Tôi chợt nhớ lại những điều này khi đi trên chuyến xe lửa về miền Trung, xe lửa vụt nhanh qua một ga nhỏ bên đường mang tên Ga Bảo Chánh. Bây giờ những chuyến tàu nhanh không còn dừng ở những ga nhỏ như thế này nữa. Đoàn tàu vút nhanh qua chỉ kịp để nhìn lại tên ga và gợi lại những ký ức xa xưa. Ừ, thì cũng như dòng đời cuốn ta trôi mãi vậy mà!...



Phạm Hoài Nhân

1-10 of 42

Comments