Chiến khu Đ‎ > ‎

79. Rất nhiều bà má Chiến khu Đ được tôn vinh danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, xin cho biết một bà mẹ tiêu biểu?

Quê hương ta “ra ngõ gặp anh hùng”. Câu nói đó càng đúng với Chiến khu Đ, vùng đất đã tạo nên nhiều nét đẹp lịch sử. Qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, số người hi sinh ở Chiến khu Đ phải tính tới con số vạn. Chính những người con anh hùng này ngã xuống đã tôn vinh lên những bà mẹ anh hùng của Chiến khu Đ.

Ở Thường Tân (Tân Uyên), một trong những địa danh đầu tiên của Chiến khu Đ, có một bà má tên là Trần Thị Đẹp, sinh năm 1916. Thời trẻ má là một phụ nữ xinh đẹp, nhưng không có hạnh phúc trọn vẹn do những cuộc chiến tranh kéo dài suốt đời người. Ở Thường Tân này không ai sống được yên thân vì giặc giã. Từ một gia đình yên ấm, người bạn đời của má cùng với những người trai tráng phải chia xa, vào Chiến khu Đ cầm súng đánh giặc.

Những năm đánh Mỹ, má Đẹp từng lặn lội nửa đêm vào rừng, mang cơm nước, thuốc men tiếp tế cho bộ đội, du kích. Rồi làm liên lạc, nhận đủ mọi thứ công việc cách mạng, lén lút đi về giữa đồn bót, bom đạn quân thù. Mấy lần bị địch bắt vì “tội” có chồng, con tham gia kháng chiến; bị đánh đập, hành hạ, má vẫn giữ vững tấm lòng son.

Bốn người con của má khôn lớn trưởng thành, lần lượt nối gót cha ,lên đường đi kháng chiến. Đó là những cuộc chia xa đầy thương nhớ, lo âu đối với một người mẹ hết lòng thương con, nhưng đặt lợi ích Tổ quốc lên trên hết. Chiến tranh như má thường nghĩ, nó dồn đến những nỗi bất hạnh và khố khổ, nhưng vì nghĩa lớn, mọi người phải chịu đựng vượt qua. Và điều lo lắng trong má đến thật sự. Tin người chồng hy sinh báo về thật đột ngột, nhưng má giấu nước mắt vào lòng, nén đau thương lại để lo công tác cách mạng. Chiến tranh ngày càng ác liệt, đạn bom cày xới đất đai, thôn xóm điêu tàn. Ba đứa con của má: Trần Văn Nết, Trần Văn Thưởng hy sinh cách nhau không lâu, lại đến Trần Thị Chưởng, đứa con mà má thương yếu nhất vĩnh viễn không về. Bốn người thân ngã xuống là bốn lần trái tim má tan nát, đến nỗi không con nước mắt để khóc, buồn…

Nhưng nỗi buồn nào rồi cũng theo năm tháng qua đi. Những ngày băng rừng lội suối đã trở thành ký ức khó phai mờ trong lòng người mẹ Chiến khu Đ. Giờ đây mảnh đất Thương Tân đã đổi thay với cuộc sống mới vui tưới no ấm, nhưng má Đẹp vẫn đi về trên con đường đất đỏ năm xưa với người con gái út, núm ruột còn lại duy nhất và đứa cháu ngoại, niềm an ủi cuối đời của má.

Cũng như bao bà mẹ Chiến khu Đ, như má Thiếu, má Mua, má Yếm… má Trần Thị Đẹp đang sống trong niềm vui chăm sóc, yêu thương của chính quyền, đoàn thể và bà con xóm làng đền đáp lại một phần sự cống hiến hy sinh to lớn của những người mẹ anh hùng, theo đạo lý Việt Nam “uống nước nhớ nguồn”, “ăn trái nhớ người trồng cây”.
Comments